Tôi đã ra quyết định tha thứ đến em dẫu vậy sao những cân nhắc ngổn ngang vẫn còn đấy trong đầu. Tôi suy xét tới hồ hết điều mà lại lẽ ra ko nên. Tôi cứ tưởng khung người em đang là kín đáo chỉ mỗi mình tôi biết.

Bạn đang xem: Chấp nhận bạn gái mất trinh

Tôi là tín đồ từng có suy xét rất thoáng về chuyện ấy. Tôi sẽ giả định nếu yêu yêu cầu một thiếu nữ như vậy thì cũng sẽ cố chấp nhận. Nhưng cuộc đời sao lắm chuyện trùng vừa lòng trái ngang. Thực tế tôi đã rơi vào thực trạng như thế.

Sau 2 năm 7 mon yêu nhau mặn nồng, giờ tôi new biết em vẫn đánh mất loại lần thứ nhất ấy cho 1 gã Sở Khanh. Lúc ấy, em chỉ yêu hắn hơn 1 tháng mà đã khù khờ trao đi cái đặc trưng nhất của đời nhỏ gái.

Hắn, một gã Sở Khanh vẫn quen một cơ hội 2 người con gái. Một tín đồ ở quê và người thứ 2 là em. Vậy nhưng sao em khờ cho thế. Em yêu người ta đến điên cuồng và không thể cảm giác được sự dối trá. 6 tháng sau thời điểm trao loại ngàn rubi thì tình thương của em cũng chấm dứt bởi chính em không có gì hứng thú với hắn nữa.

Nửa năm sau thời điểm chia tay hắn, em mới gặp gỡ và yêu thương tôi. Tôi cũng biết và đã và đang từng gặp gỡ hắn. Thời gian đầu yêu thương tôi, em vẫn lưu giữ tới hắn thiết tha dẫu hiểu được hắn là gã Sở Khanh đã lừa đảo và chiếm đoạt tài sản em. Thời điểm đó tôi nói sẽ mang lại em thời hạn để quên tín đồ ấy. Tuy nhiên tôi đâu biết là em vẫn dâng cho hắn tất cả.

*
Tôi nói tha thứ đến em mà lại sao tôi lại khổ sở thế này...

Xem thêm: Các Diễn Đàn, Website Về Lập Trình Ở Việt Nam, Cộng Đồng C Việt

Nếu tôi biết hết thật sự về em như vậy thì đã không tồn tại ngày hôm nay. Cùng tôi cũng chẳng yêu em mang đến giờ. Từ lúc biết điều này, tôi băn khoăn phải làm cho sao. Đã 3 ngày ngoài ra tôi ko ngủ được. Tôi bị náo loạn tâm thần cho chẳng biết phải làm gì. Tôi chỉ biết là tim bản thân còn đập và tức là vẫn đang sống.

Tôi vẫn trực tiếp hỏi em về điều đó. Tôi cố gắng kìm nén cùng tha thứ đến em. Trước mặt em, tôi không thích thể hiện chổ chính giữa trạng béo khiếp của bản thân để mang đến em chấm dứt khóc. Tuy thế em gồm biết là tôi cũng đang khóc và bi ai biết mấy.

Tôi bi hùng và nước mắt ngoài ra chảy ngược vào tim dẫu vậy vẫn cần lau nước mắt mang lại em. Đâu ai biết là tôi khóc vẫn khóc. Là con trai sao tôi lại khóc vắt này. Bao gồm phải tôi vượt yêu đuối?

Tôi đã ra quyết định tha thứ mang lại em mà lại sao những suy xét ngổn ngang vẫn còn đó trong đầu. Tôi cân nhắc tới đều điều mà lẽ ra ko nên. Tôi cứ tưởng khung hình em sẽ là kín chỉ mỗi bản thân tôi biết.

Tôi ngỡ như em là cô bé trong sáng ngây thơ của tôi. Nhưng mà sao bây chừ đầu óc tôi toàn đều chuyện vớ vẩn. Phần nhiều ý nghĩ về cứ ám ảnh trong tôi như: hắn đã sờ tay vào gần như đâu trên cơ thể em, lần thứ nhất là vày em từ nguyện giỏi miễn chống chấp nhận, khung người em vững chắc chẳng còn chỗ nào là kín đối với hắn…

Em với hắn phải làm chuyện ấy không ít đến mức làm sao thì hắn new phát chán thế? làm thế nào tôi có thể quên đây? có thể tại tôi là một người không thuận lợi với phiên bản thân mình về chuyện ấy. Tuy tứ tưởng của tôi gồm hơi thoáng nhưng khi yêu, tôi chỉ yêu thương một bạn duy nhất và yêu hết sức lâu. Có người con gái đã từ bỏ nguyện dưng hiến nhưng mà tôi không nhận. Chính vì không gồm tình yêu thương thì chẳng qua nó cũng chỉ để thỏa mãn sinh lý thôi.

Nó cũng chẳng không giống nào nạp năng lượng bánh trả tiền. Gồm điều không giống là chưa phải trả tiền mà lại trả bằng tình cảm. Tôi sợ hãi lương tâm đề nghị cắn rứt. Tôi không muốn vì chuyện này mà làm cho những người khác đề nghị đau khổ. Tôi đang làm điều đó nếu tôi quyết định đi đến con đường sau cùng của tình yêu. Chắc hẳn theo một số người con trai thì tôi ngây ngô lắm.

Tôi phải làm thế nào để quên được phần đông suy nghĩ dơ bẩn trong đầu? Phải gật đầu bạn gái đã hết trinh như thế nào? Hãy giúp tôi bởi những lời khuyên chân thành bởi vì tôi đã rất bắt buộc nó. Hãy để mình vào trong yếu tố hoàn cảnh của tôi.